» Danh mục: Truyện Ngụ Ngôn

» Chỉ 1 câu hỏi là đủ để thấy trí tuệ của người Do Thái…

Trí tuệ người Do Thái

   Chỉ 1 câu hỏi là đủ để thấy trí tuệ của người Do Thái sâu sắc đến thế nào!

   Một lần, một chàng trai Do Thái trẻ hỏi giáo sĩ nổi tiếng của họ ở New York về cuốn sách Talmud – Trí tuệ của người Do Thái.

“Anh có nói tiếng Aram không?”, ông hỏi.

– “Không, tôi không biết tiếng đó”

“Thế còn tiếng Hebrew?”, ông tiếp tục hỏi

– Không

Vậy chắc ít nhất anh đã từng nghiên cứu kinh Torah thời niên thiếu?

† Chi tiết

» Taxi v.s. Uber

Taxi v.s. Uber

   Bấy giờ ở trong rừng, có một bộ lạc chuyên chặt cây bằng chùy. Một đám thanh niên lực lưỡng, mỗi người cầm một cái chùy, thi nhau đập vào gốc cây cho đến khi gốc cây nát bét, cây đổ xuống và họ hè nhau bê cây về.

   Một ngày nọ, một cô gái mảnh mai vào rừng với một dụng cụ lạ lùng, đám thanh niên chưa từng trông thấy. Cô gái lia vật ấy vào thân cây, một lúc cây đổ xuống.

Chúng lại gần và hỏi: “Cái gì vậy?” – Cô gái nói: “Đây là cái Rìu.”

† Chi tiết

» Chuyện người ăn xin

Ăn xin

   Một anh chàng trẻ tuổi giàu có lái một chiếc xe sang trọng hiệu Rolls Royce đang dừng ở ngã tư để chờ đèn đỏ.

Đúng lúc đó có một người đàn ông đến gần chiếc xe của anh ta, gõ vào chiếc cửa kính ô tô, van xin:
   “Làm ơn cho tôi xin ít tiền! Tôi nhịn đói mấy hôm nay rồi”.

Người thanh niên kéo cửa kính xuống và lên tiếng:
   “Tôi cho ông một điếu thuốc nhé, trên xe tôi có thuốc lá rất ngon.”
Người ăn xin nài nỉ:
   “Tôi không hút thuốc, cho tôi ít tiền đi”.

† Chi tiết

» Con cừu Đen

Black Sheep

Ở một xứ nọ, mọi người đều là kẻ trộm.

   Ban đêm, mọi người đều rời nhà với chùm chìa khoá cùng chiếc đèn lồng có vải che, và đến nhà một người láng giềng để ăn trộm. Họ trở về lúc rạng đông, với nhiều của cải, và thấy nhà của chính họ đã bị mất trộm. Vì thế, mọi người vui vẻ sống với nhau, và chẳng ai thiệt thòi gì, bởi kẻ này ăn trộm của kẻ khác, kẻ khác lại ăn trộm của kẻ khác nữa, và cứ tiếp tục như thế đến khi kẻ cuối cùng ăn trộm của kẻ đầu tiên.

   Việc mua bán ở xứ ấy tất nhiên là việc người mua và kẻ bán lường gạt nhau. Chính phủ là một tổ chức tội phạm chuyên ăn trộm của nhân dân, và nhân dân chỉ chăm lo ăn trộm của chính phủ. Do đó, cuộc sống rất thoải mái, chẳng có ai giàu và chẳng có ai nghèo.

† Chi tiết

» Có ý nghĩa

Starfish

   Ngày xưa có một nhà thông thái thường hay ra bờ biển để viết những bài viết của mình. Ông có thói quen đi dạo trên bãi biển trước khi bắt đầu công việc.

   Một ngày nọ cũng như thường lệ ông đi bộ dọc theo bờ biển. Khi nhìn xuống bãi biển, ông thấy một một người ở phía xa như đang nhảy múa. Ông mỉm cười khi nghĩ đến việc một người nào đó có thể lấy nhảy múa làm điều thoả mãn cuộc sống. Ông bắt đầu bước nhanh về phía người đó.

   Khi đến gần hơn, ông nhận ra đó là một chàng thanh niên trẻ tuổi và không phải chàng đang nhảy múa, mà chàng đang nhặt nhạnh cái gì đó trên bãi biển và nhẹ nhàng ném vật đó xuống biển.

† Chi tiết

» Bao nhiều tiền bạc cũng không mua nổi một ngày

Thời gian

   Có một người rất keo kiệt, lúc nào cũng chắt bóp chẳng dám ăn tiêu gì. Tích cóp cả đời, anh ta để dành được cả một gia tài lớn.

   Không ngờ một ngày, Thần Chết đột nhiên xuất hiện đòi đưa anh ta đi. Lúc này anh ta mới nhận ra mình chưa kịp hưởng thụ chút gì từ số tiền kia.

Anh ta bèn nài nỉ:

   – Tôi chia một phần ba tài sản của tôi cho Ngài, chỉ cần cho tôi sống thêm một năm thôi.
   – Không được. – Thần Chết lắc đầu.
   – Vậy tôi đưa Ngài một nửa. Ngài cho tôi nửa năm nữa, được không? – Anh ta tiếp tục van xin.
   – Không được. – Thần Chết vẫn không đồng ý.

† Chi tiết

» Chú mèo đã sống 1 triệu lần

Mèo vằn

Ảnh minh họa.

   Có một chú mèo vằn đã sống một triệu năm. Nó đã chết đi sống lại đến triệu lần. Nó có một triệu người chủ khác nhau. Người nào cũng yêu quý nó hết mực. Người nào cũng khóc khi nó qua đời. Riêng mèo vằn chẳng yêu quý ai. Nó cũng chưa bao giờ khóc.

   Có lần, chủ mèo vằn là một vị hoàng đế. Ngài suốt ngày say sưa chiến tranh. Mỗi khi ra trận, ngài đều mang theo mèo vằn, cho nó ở trong một chiếc lồng vàng xinh đẹp. Thế rồi một lần mèo vằn bị tên lạc bắn xuyên qua người. Vị hoàng đế ôm lấy nó than khóc. Ngài mang xác mèo vằn về lâu đài. Mộ của con mèo nằm gọn ghẽ trong góc vườn thượng uyển.

   Có lần, chủ mèo vằn là một chàng thủy thủ. Chàng mang nó đi khắp các đại dương, đến từng bến cảng. Một hôm, con mèo sẩy chân ngã khỏi boong tàu. Chàng thủy thủ vội vớt nó lên nhưng không kịp. Mèo vằn đã chết đuối. Chàng thủy thủ ôm cái xác ướt nhẹp của con mèo khóc òa. Mộ của mèo vằn nằm ở một hòn đảo hoang xa xôi giữa biển khơi.

† Chi tiết